Người tốt việc tốt

“Dù khuyết tật, nhưng tôi vẫn muốn góp sức chống dịch Covid-19”

Đó là chia sẻ của Nguyễn Thị Tuyết Nhung, xã Vũ Di, hiện là giáo viên Trường mầm non chuyên biệt Bình An tại thành phố Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương. Mặc dù bị khuyết tật vận động, sức khỏe yếu, nhưng cô giáo Tuyết Nhung rất tích cực tham gia chống dịch với vai trò là tình nguyện viên hỗ trợ tiếp nhận thông tin từ các F0 cần oxy của Thành phố Hồ Chí Minh.

 

 

Với đôi bàn tay khuyết tật, yếu ớt, nhưng cô giáo Nguyễn Thị Tuyết Nhung vẫn tích cực trực máy tính

để tiếp nhận thông tin từ các F0 cần oxy của Thành phố Hồ Chí Minh. (Ảnh do nhân vật cung cấp)

 

Từ đầu tháng 8 đến nay, từ 20h-24h, khi mọi người yên tĩnh nghỉ ngơi, Tuyết Nhung lại ngồi trước màn hình máy tính để tiếp nhận thông tin các trường hợp F0 cần oxy, sau đó, gửi thông tin cho đội điều phối và các bác sĩ để thăm hỏi, hướng dẫn chăm sóc F0 điều trị tại nhà…

Mặc dù là những thao tác đơn giản, nhưng đối với một người bị khuyết tật vận động như Nhung, chân tay yếu ớt, co quắp thì quả là điều không dễ dàng. Đặc biệt, do thời gian làm việc online liên tục kéo dài 4 tiếng, nên mắt và tay của Nhung thường xuyên mỏi và đau nhức. Hơn nữa, sức khỏe của em yếu nên làm việc về đêm cũng khá vất vả. Tuy vậy, Nhung vẫn cần mẫn và cố gắng làm việc một cách nhanh nhất, hiệu quả nhất.

Được biết, Nhung là chị cả trong gia đình có 3 chị em bị khuyết tật vận động do viêm đa thần kinh bẩm sinh do gen. Mặc dù tứ chi co quắp, yếu ớt, việc đi lại, hoạt động rất khó khăn, nhưng chị em Nhung luôn nỗ lực học tập và đều là học sinh giỏi.

Đặc biệt, chị em Nhung luôn nuôi dưỡng khát khao làm được nhiều việc có ích, cống hiến cho xã hội. Năm 2014, Nhung vào Thành phố Hồ Chi Minh học tập. Đến năm học 2017-2018, để thực hiện mong muốn giúp đỡ trẻ em cùng cảnh ngộ, Nhung quyết tâm thi đỗ ngành Giáo dục đặc biệt của Trường đại học sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh.

Từ tháng 6/2021, sau khi hoàn thành chương trình đại học, Nhung nhận công tác tại Trường mầm non chuyên biệt Bình An. Trước diễn biến phức tạp của dịch Covid-19 tại Thành phố Hồ Chí Minh và tỉnh Bình Dương khiến nhiều người tử vong, nhiều gia đình tan vỡ, hàng nghìn người tình nguyện xông pha ra tuyến đầu chống dịch, nên mặc dù khuyết tật, nhưng Nhung luôn mong muốn góp sức mình đẩy lùi dịch bệnh, đem lại bình yên cho người dân.

Nhung cho biết: “Em từng hoảng sợ vì mắc kẹt lại tỉnh Bình Dương do dịch Covid-19. Hơn 3 tháng qua, thực hiện quy định phòng, chống dịch, em không ra ngoài, không gặp được người thân, với đôi chân, đôi tay tật nguyền, em phải đối mặt với nhiều khó khăn trong cuộc sống sinh hoạt.

Để trấn an mình, em tích cực tiếp cận thông tin và mạng xã hội để cập nhật tình hình bên ngoài, nên em không còn lo lắng và mong muốn được góp sức cùng toàn dân chống dịch Covid-19.

Qua theo dõi một số diễn đàn, fanpage... thấy Trạm oxy cộng đồng Sài Gòn (trụ sở tại quận Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh) tuyển tình nguyện viên hỗ trợ F0 điều trị tại nhà nên em đã đăng ký.

Em may mắn vì đã được đồng hành với Trạm oxy cộng đồng Sài Gòn ngay từ những ngày đầu hoạt động. Càng làm việc, em càng nhận thấy công việc này dù đơn giản nhưng rất có ý nghĩa, là liều thuốc tinh thần giúp em vượt qua những ngày tháng khó khăn vì dịch bệnh và cho em cảm giác hạnh phúc khi được góp một phần công sức nhỏ bé của mình trong cuộc chiến chống dịch Covid-19”.

Trạm oxy cộng đồng Sài Gòn được thành lập nhằm cung cấp bình oxy miễn phí cho bệnh nhân F0 khó thở đang điều trị tại nhà. Hiện, trạm có khoảng 500 tình nguyện viên được chia thành các bộ phận khác nhau. Do bệnh nhân mắc Covid-19 trên địa bàn thành phố vẫn tiếp tục tăng, số lượng hồ sơ gửi đến trạm nhiều, nên ngoài công việc chính là tiếp nhận thông tin đầu vào của bệnh nhân để chuyển cho các bộ phận điều phối, thì nhiều khi Nhung phải trực tiếp tư vấn tâm lý, động viên tinh thần bệnh nhân và người nhà bệnh nhân.

Đồng thời, hỗ trợ, hướng dẫn bệnh nhân thực hiện các bài tập thở đơn giản để vượt qua nguy kịch, chờ được cung cấp oxy. Để làm được điều đó, Nhung phải tìm hiểu để có những kiến thức căn bản về dịch Covid-19, các biểu hiện và biện pháp xử lý khi F0 suy giảm hô hấp, cần trợ giúp khẩn cấp...; trau dồi khả năng giao tiếp, cách thể hiện sự đồng cảm, chia sẻ với bệnh nhân...

Mặc dù mới làm việc chưa được 2 tháng, nhưng Nhung cảm thấy gắn bó với công việc và vui buồn theo mỗi ca bệnh. Khi nhận được thông tin bệnh nhân phục hồi, em vui mừng như chính người thân của mình đang ốm mà khỏe lại. Nhưng những trường hợp bệnh nhân nặng, dù trạm oxy đã cố gắng hết sức vẫn không cứu được, khi nhận tin nhắn bệnh nhân đã mất, Nhung bật khóc với cảm giác mất mát to lớn.

Tuy nhiên, Nhung không cho phép bản thân yếu đuối, bi quan, em nhanh chóng kìm nén cảm xúc, ổn định tinh thần tiếp tục công việc bởi nhiều bệnh nhân và người nhà bệnh nhân đang cần tình nguyện viên giúp đỡ.

Bà Phan Thu Hằng, mẹ của Nhung, đang sinh sống tại xã Vũ Di cho biết: “Ban đầu, tôi rất lo lắng khi Bình Dương là “vùng đỏ” dịch Covid-19, Nhung mắc kẹt tại trường mà trường chưa hoạt động, cán bộ, giáo viên nhà trường vẫn phải ở nguyên trong nhà để phòng, chống dịch, trong khi sức khỏe, chân tay của Nhung yếu, luôn cần người hỗ trợ.

Tôi phải nhờ người thân cách đó 40 km tiếp tế thực phẩm cho con. Đến giờ tôi có phần yên tâm khi con gái vẫn an toàn và tích cực tham gia hoạt động tình nguyện, góp sức cùng người dân Thành phố Hồ Chí Minh chống dịch Covid-19”.

 

Minh Hường/baovinhphuc.com.vn

Ngày đăng: 15/09/2021
  • Tiêu đề *
  • Người gửi *
  • Email*
  • Nội dung bình luận*
Các tin cùng chuyên mục