Thời sự tổng hợp

Bài phát biểu của đồng chí Lê Minh Thịnh – Tỉnh ủy viên, Bí thư Huyện ủy, Chủ tịch HĐND huyện tại buổi gặp mặt nhân dịp kỷ niệm ngày Nhà giáo Việt Nan 20/11/2019

Sáng ngày 19/11/2019, Huyện ủy, HĐND, UBND, Ủy ban MTTQ huyện Vĩnh Tường tổ chức gặp mặt nhân dịp kỷ niệm 37 Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11. Tại buổi gặp mặt, đồng chí Lê Minh Thịnh – Tỉnh ủy viên, Bí thư Huyện ủy, Chủ tịch HĐND huyện đã có bài phát biểu tâm huyết gửi tới toàn thể các thầy giáo, cô giáo trên địa bàn toàn huyện. Đồng chí chia sẻ sâu sắc với các thế hệ nhà giáo và toàn ngành về những cống hiến, hy sinh thầm lặng để tạo ra những sản phẩm tri thức cho xã hội, đồng thời đặt ra một số vấn đề lớn để các cấp chính quyền từ huyện đến cơ sở, ngành giáo dục huyện và các thế hệ nhà giáo, cán bộ quản lý suy ngẫm, vận dụng, chung sức đưa giáo dục huyện nhà tiếp tục phát huy truyền thống và thế mạnh vốn có, khẳng định vị thế lá cờ đầu trong tỉnh giai đoạn này và những giai đoạn tiếp theo.

  

  Nhằm giúp độc giả nắm được tổng thể những nội dung trên, Ban Biên tập Cổng Thông tin – GTĐT huyện trân trọng giới thiệu toàn văn bài phát biểu của đồng chí Lê Minh Thịnh – Tỉnh ủy viên, Bí thư Huyện ủy, Chủ tịch HĐND huyện tại buổi gặp mặt vừa diễn ra. Trân trọng giới thiệu:

 


Đồng chí Lê Minh Thịnh – Tỉnh ủy viên, Bí thư Huyện ủy, Chủ tịch HĐND huyện phát biểu tại buổi gặp mặt

 

Kính thưa các thế hệ  thầy cô giáo

Kính thưa các vị đại biểu!

Nhân kỷ niệm 37 năm ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11, hôm nay, huyện Vĩnh Tường tổ chức buổi gặp mặt thân mật với các nhà giáo ưu tú; các nhà giáo là hiệu trưởng, Chủ tịch công đoàn các nhà trường trong huyện; các nhà giáo có thành tích tiêu biểu; các đồng chí lãnh đạo, nguyên lãnh đạo phòng, nguyên chủ tịch Công đoàn giáo dục; các nhà giáo đã chuyển công tác hiện đang làm việc tại các cơ quan trực thuộc HUHĐND- UBND huyện….

Lời đầu tiên, thay mặt cho lãnh đạo Huyện ủy, HĐND-UBND- MTTQ huyện xin gửi tới các quý vị đại biểu khách quý; các thầy cô giáo trong huyện và toàn thể cán bộ công nhân viên Ngành Giáo dục Huyện nhà lời chúc mừng nồng nhiệt và lời chào trân trọng nhất. Chúc các thầy cô và các em học sinh có một ngày Lễ vui vẻ, hạnh phúc và thật ý nghĩa.

Kính thưa các nhà giáo và các vị đại biểu!

Kể từ Lễ kỷ niệm 20/11 đầu tiên đến nay, 37 năm qua, tuy không quá dài nhưng đủ để xã hội biết tôn vinh những hi sinh, nỗ lực của mọi thế hệ giáo viên; để các thế hệ trẻ hiểu dù xã hội biến đổi ra sao, vẫn luôn luôn có một ngày mà tất cả chúng ta đều hướng lòng tri ân tới các thầy cô giáo.

Ngay từ trong nôi, bên tai mỗi chúng ta đều văng vẳng lời ru hời của bà, của mẹ:

“Muốn sang thì bắc cầu kiều

Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy”

Và thường được nghe răn dạy:

“Nhất tự vi sư – bán tự vi sư

Không thầy đố mày làm nên”

Hoặc:

Chẳng tham ruộng cả ao liền

Tham vì cái bút cái nghiên anh đồ

Tình cảm ấy được nhà thơ Nguyễn Bính cảm nhận:

“Nhà ta coi chữ bằng vàng

Coi tài hơn cả giàu sang trên đời”

Thưa các thầy cô, quý vị đại biểu: Ai trong chúng ta từ khi chào đời đến khi khôn lớn, trưởng thành mà không qua sự dạy dỗ của người thầy:

Từ anh nông dân đến vị nguyên thủ quốc gia

Từ chị công nhân đến nhà khoa học

Từ lớp học mầm non đến trường Đại học,

Các thế hệ thầy cô đã sản sinh ra bao nhân tài, nhân lực cho đất nước.

  Đối với tôi, đã gần tuổi nghỉ hưu nhưng mỗi khi vào dịp lễ 20/11 ngày Nhà giáo Việt Nam, ngày tôn vinh và tri ân nghề dạy học là trong tôi vẫn dâng tràn cảm xúc bâng khuâng khó tả, nhớ thầy, nhớ bạn và cùng nó là bao ký ức tuổi học trò ùa về. Càng có tuổi thì càng thấy sự may mắn được thầy cô quan tâm dạy dỗ học tập. Cùng sự biết ơn là tình cảm thiêng liêng, thành kính.

Năm nay, là một năm rất đặc biệt với tôi bởi theo quy luật của thời gian và quy định của pháp luật có lẽ đây là buổi Lễ cuối tôi được dự, gặp mặt đông đủ các quý vị, các thầy cô giáo của các trường trong Huyện - với cương vị là Bí thư Huyện ủy.

 Từ năm sau sẽ có một đồng chí Bí thư Huyện ủy mới gặp gỡ các đồng chí. Tôi vẫn sẽ được gặp các thầy cô giáo nhưng chắc chắn ở một cương vị khác và có lẽ phạm vi hẹp hơn rất nhiều.

Những lần gặp trước, tôi đã có những tâm sự, ý kiến với các đồng chí (các nhà giáo), trong đó ít nhiều có sự giao nhiệm vụ; yêu cầu công việc ở cương vị vừa là một người từng là học sinh, là phụ huynh học sinh, đồng thời là lãnh đạo huyện.

Cũng có nhiều thầy cô cho đó là nghiêm khắc, nặng nề, song tôi vẫn nghĩ chính những lời nói thật, sự nghiêm khắc đó đã góp phần làm chuyển biến kết quả của giáo dục Vĩnh Tường trong những năm gần đây, đó là:

- Vĩnh Tường luôn là đơn vị đứng số 1 trong toàn tỉnh về kết quả bồi dưỡng học sinh giỏi ở tất cả các cấp học.

+ Ở cấp Tiểu học, Vĩnh Tường luôn đạt giải cao trong các cuộc thi, giao lưu, sân chơi cấp tỉnh, khu vực, quốc gia, năm qua đã có hơn 240 lượt học sinh đạt giải, trong đó có 18 giải Nhất (HCV), 48 giải Nhì (HCB), 107 giải Ba (HCĐ), 69 giải KK….

+ Cấp THCS: Vĩnh Tường luôn đứng số 1 trong các kỳ thi học sinh giỏi lớp 9 cấp tỉnh; đặc biệt, trong 2 năm trở lại đây tỉnh tổ chức thi 9 môn, Vĩnh Tường có 5/9 môn xếp thứ nhất tỉnh, toàn đoàn xếp thứ Nhất tỉnh, bỏ xa đơn vị đứng thứ 2 cả về số lượng và chất lượng giải. Thi HSG lớp 8 các môn KHTN-KHXH là huyện có nhiều học sinh đạt giải cao nhất tỉnh.

-Về chất lượng đại trà được nâng lên rõ rệt.

Đối với cấp mầm non: 100% trường mầm non tổ chức cho trẻ ăn bán trú tại trường đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm. Tỷ lệ trẻ thể thấp còi, béo phì đều thấp hơn bình quân chung của tỉnh.

Cấp tiểu học: Tỉ lệ học sinh được đánh giá Đạt về Phẩm chất và Năng lực cao hơn bình quân chung của tỉnh. Đạt từ 99,92% - 99,97% (toàn tỉnh đạt trên 99,8%).

Cấp THCS: Sau hai năm đứng thứ 2 về kết quả thi vào lớp 10 trung học phổ thông, năm 2018-2019, Vĩnh Tường đã vươn lên giữ vị trí số 1 trong 9 huyện, thành của tỉnh (xếp thứ 2 là Vĩnh Yên, thứ 3 là Yên Lạc). Vĩnh Phúc tổ chức thi 5 môn, thì Vĩnh Tường có 3 môn đạt điểm trung bình cao nhất là: Toán, Ngữ văn, Vật lí; 2 môn có điểm trung bình cao thứ 2 là: Tiếng Anh và Lịch sử.

Kính thưa các nhà giáo và các vị đại biểu!

Nhân dịp gặp mặt lần này, tôi xin được bày tỏ sự tri ân sâu sắc của một lãnh đạo huyện - mà nhờ sự phát triển của giáo dục Huyện nhà đã cho tôi được tự hào khi phát biểu về những thành tích, đóng góp của giáo dục Vĩnh Tường khi đi dự các hội nghị cấp tỉnh; ở các hội nghị có lãnh đạo trung ương về làm việc tại huyện hay tại các buổi gặp mặt Hội đồng hương Vĩnh Tường ở Hà Nội, Yên Bái, Lào Cai.. như một “đặc sản” nổi bật, riêng có của Vĩnh Tường...

Tôi thực sự tự hào là bởi nhiều năm qua, trong điều kiện xã hội, trong môi trường hoạt động còn có rất nhiều khó khăn nhưng ngành giáo dục vẫn luôn được lãnh đạo tỉnh, sở giáo dục đánh giá và đặc biệt là được các phụ huynh học sinh khẳng định là điểm sáng, đứng ở tốp đầu của tỉnh, tiếp tục kế thừa xuất sắc truyền thống hiếu học của quê hương.

Những con số, những thành tích mà chúng ta vừa được nghe  báo cáo- đã minh chứng cho những nỗ lực, phấn đấu không ngừng các nhà trường, các thầy giáo, cô giáo, của các em học sinh, các bậc phụ huynh và toàn thể cán bộ nhân viên ngành giáo dục huyện. Chúng ta có quyền tự hào về thành quả mà ngành giáo dục đã tạo ra. Để mừng cho thành quả đó, xin các đồng chí một tràng vỗ tay thật dài để tôn vinh những đóng góp lớn lao đó.

Kính thưa các nhà giáo và các vị đại biểu!

Nhân buổi lễ hôm nay- cùng với việc bày tỏ sự tri ân sâu sắc của một lãnh đạo huyện đối với những đóng góp của ngành giáo dục cho sự phát triển của huyện nhà, tôi xin phép được chia sẻ, tâm sự đôi điều về những trăn trở của bản thân đối với ngành giáo dục hiện nay, qua đây, để chúng ta cùng suy ngẫm, cùng vượt qua khó khăn, tiếp tục phát huy tốt hơn nữa những thành quả mà chúng ta đã đạt được.

Bản thân tôi là người rất quan tâm đến sự nghiệp giáo dục, bởi tôi luôn nghĩ đầu tư cho giáo dục là đầu tư cho tương lai, mà đầu tư cho giáo dục là sự đầu tư có lãi nhất. Tất nhiên đầu tư phải đầu tư đồng bộ từ cơ sở vật chất, môi trường, cơ chế…nhưng hàng đầu phải đầu tư cho “người thầy- nhân tố quan trọng trong sự nghiệp giáo dục.

Chính vì vậy, từ những năm tôi công tác tại Phòng Tài chính huyện, với suy nghĩ có “an cư thì mới lập nghiệp” tôi đã đề xuất cắm cho mỗi thầy cô giáo có thành tích cao 01 ô đất để các cô làm nhà gần trường, tiện công tác. Vì thời điểm đó, thành phố Việt Trì, thành phố Vĩnh Yên họ cũng đã làm rất tốt việc này để thu hút nhât tài (thời điểm ấy có cô Tính, cô Lý, thầy Liên, cô Nga….) song không được chấp nhận vì lúc đó không phải ở đâu cũng làm vậy. Tôi cũng đề xuất nâng hệ số lương cho các thầy cô trường chuyên sao cho xứng đáng với tâm huyết, công sức các thầy cô bỏ ra và những áp lực mà các thầy cô phải trải qua.

Đến khi là cán bộ chủ chốt thì Luật Đất đai và các văn bản quy định về cấp đất, giao đất rất chặt chẽ, huyện có triển khai cắm đất cho cán bộ, trong đó có các thầy cô giáo nhưng đã bị “tuýt còi”, không cho làm như vậy. Song, tôi vẫn luôn quan tâm, coi trọng các thầy cô giáo bằng cách có những quy định để bổ nhiệm những thầy cô có tâm, có tài vào các vị trí lãnh đạo. (Tôi lưu ý vẫn chỉ là sự cố gắng phấn đấu đến sự công bằng).

Hiện nay, trong thời buổi kinh tế thị trường và sự phát triển không ngừng của đất nước không có ngành nào, nghề nào không có những áp lực nhưng tôi luôn nghĩ nghề dạy học áp lực lớn hơn rất nhiều.

Đó là áp lực từ yêu cầu của xã hội về năng lực, nhân cách và phẩm chất ngày càng cao; áp lực về mối quan hệ giữa nhà trường, học sinh và phụ huynh… Trong khi đó về kinh tế thì lại là ngành có nhiều người khó khăn nhất (Tôi nói vậy vì cũng có thầy cô có thu nhập rất cao nhưng không phải nhiều người).

Có lẽ, nhiều người trong chúng ta có suy nghĩ: truyền thống tôn sư trọng đạo, sự lễ phép đối với thầy cô ở một số học sinh và phụ huynh phải chăng đang giảm đi? Bởi: trong nhiều trường hợp, lẽ ra gia đình, xã hội nên hỗ trợ, chung tay với giáo viên trong giáo dục học trò thì hình như nhiều phụ huynh học sinh lại chỉ chăm chăm tìm cách đổ lỗi cho giáo viên khi giáo viên có một hành xử nào đó chưa đúng đối với con em mình.  Xã hội cũng gần như luôn chực chờ lên án mỗi khi có một vụ việc sai phạm nào đó xảy ra nơi các giáo viên. Tôi rất chia sẻ với những áp lực mà các thầy cô đang phải gánh vác.

Thực tế, hiện nay có nhiều thầy cô chỉ vì không làm chủ được mình mà đánh các em rồi kéo theo bao hệ lụy như bị kỉ luật, bị buộc thôi việc, xã hội không ngừng lên án. Những “trường hợp” như thế khiến rất nhiều giáo viên có chung tâm lí ngại đụng chạm, kệ học trò, con người ta chứ con mình đâu mà lo. Lên lớp giáo viên cứ giảng bài, em nào không nghe được thì thôi.

Nhưng tôi vẫn luôn nghĩ: Dạy học là một hình thức lao động rất đặc biệt nên phẩm chất và nhân cách nhà giáo được quy định nhiều yếu tố, nhưng cốt lõi vẫn là tri thức và tình yêu thương học trò.

Các thầy cô đã chọn nghề, tức là có duyên với nghề. Vì cái duyên đó, có rất nhiều thầy cô giáo không màng địa vị, không màng danh lợi, chung thủy với trường với đám học trò. Luôn sống với cảm xúc của học trò. Vui nhất khi trò ham học, buồn nhất khi trò không hiểu bài…

Những cống hiến, thầm lặng ấy rất đỗi giản dị song đầy trân quý. Tài sản lớn nhất của các thầy cô sau bao năm công tác không phải nhà cao, cửa rộng mà chính là: 5 năm, 10 năm, 20- 30 năm dạy học và tiếng gọi đầy thân thương “thầy ơi”, “cô ơi” của bao thế hệ học trò dành tặng, như tình cảm dành tặng người mẹ, người cha.

Vì vậy, tôi luôn mong, dù áp lực xã hội ra sao, trong hoàn cảnh nào các thầy cô vẫn cứ hãy làm việc đúng với lương tâm trách nhiệm của mình, yêu thương các em bằng lòng nhân hậu vị tha.

Bởi, ở lứa tuổi học sinh, các cụ nói “có lớn chưa có khôn” chưa đủ độ chín chắn, vì thế mà các em rất cần sự định hướng, chỉ bảo tích cực của người lớn, đặc biệt của thầy cô (các cháu nghe thầy cô hơn nghe bố mẹ). Những cá tính tuổi mới lớn, nghịch ngợm của tuổi học trò ai cũng hiểu. Đặc biệt trong thời đại ngày nay nhiều trò chơi nguy hiểm nhưng hấp dẫn hơn học. Học trò có phần lơ đãng, sao nhãng việc học, thậm chí có nhiều sự nổi loạn hơn trong học tập, trong lúc nghe thầy cô giáo giảng bài.

 Tôi rất hiểu và chia sẻ sự bức xúc ấy của các thầy cô nhưng thưa các thầy cô giáo, có lẽ đã đến lúc phải thay đổi tư duy “Yêu cho roi cho vọt”, chửi học trò – đánh học trò để làm gì, đó có phải là biểu hiện sự bất lực của người thầy không?

Trước đây, những thập niên 60-70, trò bị thầy đánh roi là chuyện thường và sau đánh roi trò khá hơn, nhưng bây giờ thưa các thầy cô sau đánh roi trò có khá hơn không? Cũng cần thay đổi để thích nghi, mềm một chút, phá cách một chút để học trò nghe mình mà học tập, lẽ nào lại không tốt hơn chăng?

 Bản thân mình (người thầy) có thích nghe lãnh đạo phòng, lãnh đạo trường sát phạt, quát tháo không? Chắc không! Vậy cần phải thay đổi để thích nghi. Khi bất lực, người ta mới dùng bạo lực mà bạo lực trong nhà trường với học sinh bây giờ là điều tối kị. Đã là điều tối kị rồi thì đương nhiên phải tránh xa. Phải xa lánh những hành động không phù hợp với học trò.

Từ tôi mà suy ra, tính tôi rất nóng và kiểm tra lại hầu như khi nóng nảy thì không có được thành công trong công việc. Với học trò đối tượng cần lắm sự yêu thương thì càng không được nóng nảy. Mong các thầy cô làm sao mỗi khi lên lớp của mình thầy trò đều được vui vẻ, hào hứng. Thầy cô hạnh phúc khi trò tích cực và ngược lại trò hạnh phúc khi thầy không áp đặt và dễ tha thứ.

Trò hôm nay chưa học tốt, ngày mai sẽ học tốt. Hôm nay chưa ngoan, còn nghịch ngợm ngày mai trò sẽ thay đổi. Việc thay đổi của trò rất cần sự quan tâm vị tha và không cố chấp của người thầy. Là học trò, sợ nhất sự cứng nhắc trong hoạt động dạy học và phụ thuộc rất nhiều về sự ứng xử của thầy.

Như trên tôi đã nói chắc các thầy cô cũng có liên tưởng đến giữa lãnh đạo và nhân viên. Có những lúc chúng tôi cũng gắt gỏng, yêu cầu mà chưa sẻ chia thấu hiểu, thì xin lỗi các thầy cô và mong các đồng chí lãnh đạo UB, lãnh đạo phòng, lãnh đạo trường cần thật sự thấu hiểu sẻ chia đối với các thầy cô giáo.

 Các bậc phụ huynh học sinh thực sự hợp tác với nhà trường để có một học trò học giỏi, chăm ngoan, đức độ. Có thể làm con mình giỏi hơn, ngoan hơn khi bắt cô giáo quỳ, cô giáo phải tự phạt, hay phải ngồi viết tường trình chỉ vì muốn trò tốt hơn.

Với học sinh cũng vậy, học trò đôi lúc có sai sót, vô tâm trước khi thầy bắt chúng tự xử, phải viết tường trình, kiểm điểm, bắt xin ý kiến của gia đình, chúng ta nên nghĩ làm thế được gì?

Đừng thẳng bút ghi chuyện lặt vặt vào sổ đầu bài, trò thích tha thứ, nhắc nhở hơn là thẳng tay phê vào sổ, vào học bạ hay đánh chửi. Đánh chửi là xúc phạm chúng. Các em cũng cần sĩ diện, cần được tha thứ uốn nắn bằng những phương pháp giáo dục nhân văn nhất.

Bạo lực có thể khiến học trò sợ nhưng cũng để lại vết thương lòng về tình thầy trò. Tôi có người bạn đã là lãnh đạo của một Sở nhưng vẫn thường nhắc lại chuyện thầy chủ nhiệm lớp 6/10 phê học bạ là “Tự cao – tự đại”, lớp 6 (12 tuổi) biết gì gọi là Tự cao – tự đại.

Kính thưa các nhà giáo và các vị đại biểu: Cuộc cách mạng công nghệ 4.0 đang diễn ra hằng ngày, hằng giờ, đặt ra nhiều thách thức và cơ hội cho giáo dục. Chúng ta đã nhìn thấy sự xâm nhập của robot thông minh trong các ngành nghề lao động, thay thế con người làm việc, con người được gắn chip thông minh để quản lí.

Nhưng riêng vai trò người thầy thì không có máy móc, ro bot nào có thể thay thế bởi: Nghề giáo là một nghề đặc biệt, đối tượng lao động của người thầy chính là nhân cách, tâm hồn và thể chất con người. Công cụ lao động của nghề dạy học chủ yếu là bằng bản thân, là toàn bộ nhân cách của người thầy. Phương pháp lao động của người thầy là phương pháp nêu gương, cảm hoá đối tượng bằng tư tưởng, tình cảm của mình… để tạo ra những “sản phẩm” đặc biệt - là những con người có ý thức, biết vận dụng tri thức, kỹ năng và bắt nhịp với thời đại, biết độc lập, tự chủ và sáng tạo. 

Tại chương trình 'Thay lời tri ân' năm 2019 phát sóng tối 17/11 vừa qua, đồng chí Vũ Đức Đam- Phó Thủ tướng Chính phủ đã phát biểu  giáo dục phổ thông cần phải đổi mới dạy và học không phải chỉ phổ biến kiến thức một chiều mà phải khơi dậy sáng tạo của học trò, kể cả mầm non”. Đồng chí cũng nói: “người thầy giáo không phải chỉ dạy kiến thức mà phải dạy làm người, vậy nên nhà giáo vừa cần có tri thức vừa phải có tấm lòng”. 

 Tôi tin rằng không chỉ riêng tôi mà tất cả thầy cô, các quý vị ở trong buổi lễ hôm nay cũng có những cảm xúc, suy nghĩ như tôi trong những ngày của tháng 11 này. Làm sao để những tình cảm thân thương giữa thầy cô và học sinh mãi được nhân lên???

Có niềm vui nào hơn khi hàng ngày người thầy vẫn đối diện với những học trò thân yêu của mình, lớp trò nhỏ đang tràn đầy hy vọng lạc quan yêu đời.

 Có lần tôi đã trích dẫn câu nói của một vị giáo sư: “Người thầy giáo là người gõ búa trên bàn sắt”. Vâng đúng, chính các thầy cô sẽ là người truyền cảm hứng, truyền niềm đam mê, ngọn lửa cho học trò.  Hạnh phúc của cả thầy và trò được chắt chiu từ những điều đơn giản nhất trong cuộc sống hàng ngày trên lớp, trong trường.

Hạnh phúc nhất của người thầy là được học trò tôn trọng, yêu mến, có lớp trò luôn lễ phép, biết nghe lời.

Hạnh phúc nhất của mỗi học trò là được thầy cô giáo chia sẻ, thông cảm, biết tạo ra niềm vui trong dạy và học.

Cả thầy và trò cùng hiểu nhau, tôn trọng nhau là HẠNH PHÚC.

Tháng 11 ngành giáo dục, các trường học có rất nhiều hoạt động nhưng hoạt động nào đi chăng nữa thì mấu chốt vấn đề cũng là giúp học trò tốt hơn. Để làm được việc này không chỉ có thầy cô mà cần sự chung tay của toàn xã hội và đặc biệt là sự quan tâm, sâu sát của các cấp lãnh đạo, sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa thầy cô, nhà trường, phụ huynh học sinh trong việc dạy và học.

  Thầy dạy trò bằng tình yêu thương trách nhiệm với công việc và đổi lại có được lớp trò biết kính trọng, thương yêu thầy cô, thầy và trò hiểu nhau, tôn trọng nhau. Khi đó bài dạy, bài học của thầy và trò ắt thành công và đó là Hạnh Phúc.

 Hạnh phúc đó cũng chẳng cần ai biết bởi từ lâu nghề dạy học đã là một nghề âm thầm đưa đò, âm thầm gieo hạt không đòi hỏi. Hạnh phúc có thể xa vời trong từng giờ học nhưng hạnh phúc cũng dễ tìm và gần lắm với cả thầy và trò nếu biết nắm bắt, nếu cùng thay đổi.

Với tinh thần ấy, tôi mong rằng: với sự quan tâm thường xuyên của cấp ủy, chính quyền các cấp với ngành giáo dục; sự phối hợp chặt chẽ giữa gia đình, nhà trường và xã hội trong giáo dục học sinh và đặc biệt là tinh thần trách nhiệm, niềm say mê với sự nghiệp trồng người của các thầy cô giáo, HẠNH PHÚC mà tôi nói trên sẽ lan tỏa, để giáo dục của Vĩnh Tường tiếp tục giữ vững vị trí là lá cờ đầu của Tỉnh.

Một lần nữa, trước khi ngừng lời, tôi xin kính chúc các vị đại biểu, các thầy giáo, cô giáo dồi dào sức khỏe, có được nhiều niềm vui và hạnh phúc trong cuộc sống.

Xin chúc các thầy cô đủ tâm trí lực để ngày càng cống hiến nhiều hơn nữa vì các em học sinh thân yêu.

Qua các quý vị xin gửi lời tri ân tới các nhà giáo đã nghỉ hưu qua các thời kỳ, các thầy cô giáo đang giảng dạy và công tác trên địa bàn huyện, các thầy cô có mặt tại buổi lễ hôm nay lời chúc sức khỏe, hạnh phúc, thành công, đóng góp nhiều ý tưởng cho giáo dục Huyện nhà.

Chúc sự nghiệp Giáo dục huyện Vĩnh Tường ngày một phát triển!

Trân trọng cảm ơn!”

 

Lê Minh Thịnh               

Tỉnh ủy viên, Bí thư Huyện ủy,  

Chủ tịch HĐND huyện Vĩnh Tường

Ngày đăng: 19/11/2019
  • Tiêu đề *
  • Người gửi *
  • Email*
  • Nội dung bình luận*
Các tin cùng chuyên mục